Anh chọn một góc bàn một mình uống cafe

Anh chọn một góc bàn một mình uống cafe, nơi hướng ra con đường trước mặt, biết đâu trong bao nhiêu người lại qua có ai đó giống bóng dáng nàng để anh đỡ nhớ… Đã có lúc anh thấy lòng trống rỗng vào những khoảng thời gian anh và nàng vinhomes metropolis vị trí đắc địa giận hờn nhau. Lòng lúc ấy không buồn không vui, không cả cảm giác mong đợi đón nhận thêm điều gì. Cảm giác mất phương hướng choán đến. Anh đã không biết mình sẽ gặp những cảm giác ấy, anh cứ sống hồn nhiên theo tình yêu với nàng và đôi khi thấy bế tắc vì không biết phải sắp xếp ra sao để trở lại buổi đầu.

Nhưng cảm giác ấy không cho anh yên ổn sống thanh thản. Anh nhận thấy mình yêu nàng quá mức. Anh bảo rằng sẽ bỏ hết thiết kế vinhomes metropolis tất cả để chọn được bình  yên bên nàng. Không kế hoạch, không sắp xếp mình sẽ làm gì trong tương lai… vì anh sẽ chẳng thể làm được gì nếu tình yêu trong anh không được yên bình. Thật buồn cười khi anh phát hiện ra rằng, khi được bình yên bên nàng, bên tình yêu của mình, anh lại khao khát được sống, khao khát được làm việc và cống hiến. Rồi những toa m1 vinhomes metropolis kế hoạch những hướng đi cứ hiện ra trong đầu anh lúc nào chẳng rõ…

Mùa thu cũng gần qua… Sáng mai khi lao ra đường anh vẫn sẽ cảm thấy xúc động và ấm áp… nụ hôn, bàn tay nhẹ nhàng sửa cái cà vạt cho anh, cái ôm tạm biệt…. của nàng sẽ là những hình ảnh anh sẽ nhớ mỗi ngày đi làm. Anh đã luôn nghĩ đến nàng, đến những hành động này cho những ngày sau… và sau nữa…

Anh sẽ ủ lòng bàn tay nàng ấm mỗi ngày… mỗi ngày… Anh đã từng chạy trốn như một liệu pháp giải thoát những bế tắc và giờ đây… Bởii vì mùa thu anh trở lại… Bởi yêu nàng, anh giữ ấm lòng bàn tay nàng… Mãi như thế… Mỗi ngày… 

Xem thêm bài viết trong mục Mẹ và Bé tại website http://dodungchobe.info

Related Posts

Add Comment