Có sao đâu, dù gì thì chúng ta cũng là những vận động viên leo núi bán chuyên nghiệp

"Tàu hỏa thì lạnh lắm, lại không có gì ăn" – Kiến Nhất bác bỏ ngay ý định này – "Thôi thì chúng ta cứ leo núi cùng chú ấy. Nghe chú ấy nói là trên núi có một ngôi nhà gỗ dành cho khách lạc đường nghỉ chân qua đêm. Chỗ Áo đôi đẹp đó có củi khô, mình có thể nhóm lửa được."

"Nhưng chú ấy nói là lên núi cũng rất khó còn gì?" – Dương Khấu hỏi.

"Có sao đâu, dù gì thì chúng ta cũng là những vận động viên leo núi bán chuyên nghiệp, chắc sẽ đến được ngôi nhà gỗ trước lúc trời tối". Kiến Nhất tự tin như vậy là vì đã hỏi được người thợ săn vị trí cũng như con đường để đến ngôi nhà đó. Tuy chưa đến đây bao giờ nhưng cậu tin là sẽ không gặp phải vấn đề gì khi leo Áo thun nữ ngọn núi này.

"Em thấy bọn mình cứ về tàu hỏa thôi, nếu đêm mà vẫn còn loanh quanh giữa núi… Bố em thường bảo đêm trên núi tuyết nguy hiểm lắm. Nơi đây hiếm khi rơi tuyết, lần này lại rơi nhiều như vậy." – Ngải Vân cúi đầu nói nhỏ.

Kiến Nhất nhìn Ngải Vân với ánh mắt coi thường và cười nhếch mép.

"Thế thì để cậu làm người dẫn đường cho xong. À tôi kia rio 2015 sedan quên, từ nhỏ cậu đã sống ở đây, dân bản địa mà." Mấy người bạn còn lại đều phì cười khiến Ngải Vân cúi đầu càng thấp hơn. Chỉ có Văn Tú là không chịu nổi cảnh ấy. Kiến Nhất vốn đang khó chịu trong lòng giờ kiếm được lý do trút bực, cậu đến bên Ngải Vân lấy tay vỗ vỗ vào sau gáy cậu bạn. 

Chủ đề Học bổng nếu bạn quan tâm có thể thường xuyên xem tại http://dodungchobe.info

Related Posts

Add Comment