Khẽ nhún đầu gối, cô Mullet đặt khay đồ ăn thức uống xuống trước mặt thanh tra Hewitt

vương trượng và hét lên với giọng nói vang rền nhất của Laurence Olivier, “Có ai giải thoát chúng tôi khỏi mụ nướng bánh gớm ghiếc này không?”

Nhưng tôi không làm vậy. Tôi vốn biết giữ mồm giữ miệng đúng mực mà.

Khẽ nhún đầu gối, cô Mullet đặt khay đồ ăn thức uống xuống trước mặt thanh tra Hewitt, rồi cô bất ngờ nhận ra bố – bố vẫn đứng cạnh cửa sổ.

“Ôi! Đại tá de Luce. Tôi cứ mong ông xuất hiện. Tôi muốn nói với ông rằng tôi đã vứt con chim chết toi mà chúng ta tìm được trên bậc cửa ngày hôm qua rồi.”

Đâu đó trong tư tưởng cô Mullet cho rằng cách diễn đạt như vậy không có vẻ gì là lạ, mà lại thi vị, nên thơ.

Trước khi bố kịp đánh lạc hướng cuộc trò chuyện, thanh tra Hewitt đã chớp lấy thời cơ.

“Một con chim chết toi trên bậc cửa à? Cô Mullet, cô kể cho tôi nghe đi.”

“À, thưa ông, lúc đó Đại tá, cô bán Vinhomes Thăng Long Flavia và tôi đây đang ở trong bếp. Tôi mới lấy chiếc bánh trứng sữa ngon lành ra khỏi lò nướng và đặt trên cửa sổ để làm mát. Vào khoảng thời gian đó trong ngày đầu óc tôi thường nghĩ đến việc về nhà với anh Alf. Alf là chồng tôi đấy, và anh ấy không muốn tôi còn lang thang vẩn vơ ở nơi khác khi đã đến giờ anh ấy uống trà. Anh ấy sẽ giận lắm nếu cái bụng của anh ấy sôi sùng sục lên. Một khi cái bụng anh ấy sôi lên, sẽ thấy ngay dấu hiệu. Anh ấy cau có, nhăn nhó, rồi tùm la tùm lum, thế đấy.” 

http://dodungchobe.info có nội dung update hàng ngày, nếu bạn quan tâm chuyên mục Game thủ hãy ghé thăm thường xuyên nhé !

Related Posts

Add Comment