Tôi đi bình thường ra chỗ để xe đạp

Tôi lắng nghe một giây, hếch đầu lên giống Maximilian để khởi động khả năng nghe sắc bén của mình. Ở đâu đó vang lại giọng nói trầm đục như tiếng ong kêu vo vo trong cái tổ xa tít tắp nào đó.

Tôi chầm chậm trượt chân này trước chân kia, giống y một tiểu thư đang nhảy điệu tango, và dừng đột ngột ở cửa. Từ chỗ đứng, tôi chỉ nhìn thấy một góc bàn của viên hạ sĩ ở ngoài hành lang và may thay, không có khuỷu tay nào tựa trên góc bàn ấy.

Tôi liều mình nhìn trộm. Hành lang trống không, và tôi cứ bước điệu tango như thế mà không bị cản trở suốt quãng đường ra cửa và bước ra ngoài ánh sáng ban ngày.

Mặc dù tôi không phải là tù nhân, nhưng ý nghĩa của sự chạy trốn này cũng lớn lao lắm.

Tôi đi bình thường ra chỗ để xe đạp. Mười giây nữa thôi là tôi sẽ rời khỏi đây. Nhưng… như thể có người dội một xô nước lạnh vào mặt, tôi sững sờ chết đứng: Gladys đã biến mất! Tôi suýt nữa thì gào lên.

Ở đó vẫn còn những chiếc xe đạp của chính quyền, nhưng Gladys thì biến mất!

Tôi ngó ngang ngó dọc và không hiểu sao, thật đáng sợ, con đường quan ao nam dep bỗng nhiên khác hoàn toàn khi tôi phải đi bộ về nhà. Đi đường nào về nhà đây? Đường nào để về nhà đây?

Làm như tôi chưa có đủ rắc rối không bằng, một cơn bão lại chực ập xuống. Mây đen kéo đến ùn ùn, những đám mây ngay trên đầu tôi đã chuyển dần sang màu tím thẫm khó chịu.

Nỗi sợ hãi ập đến trong tôi, kế đến là cơn giận. Làm sao tôi lại ngu đến mức để Gladys không khoá ở một nơi xa lạ như thế này? Tôi phải về nhà thế nào đây? Sao Flavia lại trở nên đáng thương đến thế? 

Chúng tôi thường xuyên update nội dung liên quan đến Tổng quan tại đây và còn rất nhiều tại website http://dodungchobe.info

Related Posts

Add Comment