Vẫn còn một góc nào đó trong óc tôi cho biết rằng vừa có người gọi tên mình

cao. Cô ấy đã từng có đôi mắt màu xanh sáng rực, màu của bầu trời đông xứ Siberi, nhưng những con cá nhỏ và vô vàn loại sinh vật khác đang sống dưới kênh đã bắt đầu rỉa dần chúng. Giờ đây, đó là một chiếc mặt nạ thần chết trong những bộ phim kinh dị. Suốt những năm làm cảnh sát trật tự trên đường phố và thám tử phá án ma tuý, tôi từng nhìn thấy nhiều xác chết, cũng như vô số khuôn mặt dứt lìa khỏi sự sống. Tôi đã học cách để không nghĩ rằng chúng là những con người. Bản chất con người đã rời bỏ khỏi những xác chết, tất cả những gì còn lại chỉ là chứng cứ của tội ác. Một số thứ sẽ được kê vào mục lục và nghiên cứu, có vậy thôi.

Nhưng lần này tôi không thể làm được điều đó khi nhìn vào khuôn mặt ấy. Tôi không thể tách rời hay Vinhomes Thang Long đóng chặt trí óc của mình khỏi hình ảnh còn sống của cô ấy vừa mới loé lên. Tôi có thể nghe được giọng nói của cô, một giọng Nga xấc xược và đầy ngạo mạn. Tôi có thể nhìn thấy những bước đi của cô ấy di chuyển qua dãy chuồng ngựa – chúng uyển chuyển, lười biếng và tao nhã, hệt loài báo gấm châu Phi.

Cô ấy mang tên Irina Markova, người đã từng làm việc cùng tôi trong suốt hơn một năm trời.

– Elena… Elena… Elena…

Vẫn còn một góc nào đó trong óc tôi cho biết rằng vừa có người gọi tên mình, nhưng nghe giọng nói như thể xa đến hàng dặm.

Một bàn tay rắn chắc đặt lên vai tôi.

– Elena, em ổn chứ?

Landry.

– Không. – Tôi đáp, tránh xa khỏi sự đụng chạm của anh ta. 

Chúng tôi thường xuyên update nội dung liên quan đến Mẹ và Bé tại đây và còn rất nhiều tại website http://dodungchobe.info

Related Posts

Add Comment