Vẫn xem những vở kịch vớ vẩn và đi dạo phố thôi

Tôi vội nắm chặt lấy chiếc túi ni lông màu đen, cố thả lỏng cơ thể. Nhưng cứ nghĩ đôi tay to bè bẩn thỉu này của anh ta đã từng vuốt ve khuôn mặt xinh đẹp, mái tóc mềm mại và bộ ngực căng tròn của vợ mình thì tôi chỉ air blade moi nhat muốn cắt phéng đi.

"Này, anh sao thế? Ốm à? Sao cứ run lẩy bẩy thế? Mà anh xách cái gì đấy?"

Đúng là quỷ quái, lại còn ra giọng quan tâm, điều tôi lo nhất chính là cậu ta đã chú ý đến chiếc túi trong tay tôi. Xe cộ đi lại ngày càng nhiều, đúng vào thời điểm này, xe nào lái cũng nhanh, cứ ào ào đi qua, chúng tôi đành phải đứng ở đầu đường chờ đèn xanh. Đèn đỏ bốn mươi giây.

"Đã lâu rồi không gặp chị dâu nhỉ? Chị có khỏe không anh?"

gia xe air blade thái Từ Dương vỗ nhẹ vào đôi vai gầy gò của tôi.

"Cô ấy thì còn biết làm gì nữa? Vẫn xem những vở kịch vớ vẩn và đi dạo phố thô i." Tôi lấy tay đẩy đẩy chiếc mắ t kính , cố nặn ra nụ cười trả lời cậu ta.

"Chị ấy là người tốt! Suy cho cùng thì anh cũng may mắn thật đấy, lấy được người vợ vừa xinh đẹp lại vừa dịu dàng. Anh xe honda air blade làm cho bọn đàn ông độc thân bọn em thèm nhỏ nước dãi đấy. Chẳng ngờ anh lấy vợ nhanh thế. Hồi trước bọn em đoán già đoán non nhiều người, nhưng chẳng ai ngờ anh là người lấy vợ đầu tiên."

Tôi bỗng nhiên quay về với quá khứ, đúng là tôi không ngờ mình lại lấy vợ nhanh đến vậy. Trong đám bạn bè, tôi là người không giỏi ăn nói. Tôi được mọi người chú ý là nhờ vào tiếng tăm của bố tôi trong 

Nội dung bạn đang xem còn rất nhiều trong chuyên mục Mẹ và Bé, nếu bạn quan tâm nhiều chủ đề hơn vui lòng truy cập http://dodungchobe.info

Related Posts

Add Comment